y nên sai va đi chỗ khác thì hơn.
Lưu Biểu không nghe.
Qua bữa sau, Lưu Biểu thấy Huyền Ðức cỡi con ngựa tốt, Lưu Biểu khen, Huyền Ðức liền dâng ngay cho Lưu Biểu .
Lưu Biểu cởi về.
Khoái Việt nói :
- Ngựa có đốm ở mắt, Chúa Công cỡi sẽ mang hại.
Hôm sau, Lưu Biểu liền trả lại ngựa cho Huyền Ðức .
Huyền Ðức tạ ơn lãnh về.
Lưu Biểu lại sai Huyền Ðức đi trấn nhậm huyện Tân Giả.
Huyền Ðức vâng chỉ đi ngay.
Trấn nhậm ở Tân Giả, dân tình được an cư lạc nghiệp.
Ngày kia nghe tin Tào Tháo bận việc quân phương Bắc, Huyền Ðức thưa với Lưu Biểu nên đánh Hứa Xương.
Lưu Biểu nói :
- Ta có Kinh Châu hơn 9 quận còn đánh Hứa đô làm chi !
Huyền Ðức lại bỏ về Tân-Giả.
Một ngày kia, có sứ của Lưu Biểu mời Huyền Ðúc về hội kiến.
Huyền Ðức đi ngay, tới nơi Lưu Biểu mời vào ăn uống , rồi nói :
- Tào Tháo đang dưỡng bịnh ở Hứa đô ý muốn dòm Kinh , Tương. Anh rất tiếc không nghe em lúc trước.
Huyền Ðức nói :
- Cơ hội chưa phải là hết, sau này anh chịu nghe theo thì cũng không muộn .
Lưu Biểu chợt sa lụy, Huyền Ðức vội hỏi vì sao.
Lưu-Biểu nói :
- Anh có chuyện riêng, nhưng chưa tiện nói .
Huyền Ðức lại nói :
- Anh có gì căn bảo em, dù chết em cũng không ngại .
Lưu Biểu liền kễ :
- Anh có hai vợ. Vợ lớn là Trần Thị sanh đặng Lưu Kỳ. Vợ nhỏ là Thái Thị sanh đặng Lưu Tông, tánh chất thông minh, anh muốn cho nó kế nghiệp mà còn trù trừ chưa quyết .
Huyền Ðức thưa :
- Bỏ cả ìập thứ, e sanh nhiều chuyện .
Lưu Biểu lại hỏi :
- Em bình sanh chí cả, vậy ở đây có dự định gì chưa ?
Huyền Ðức thưa :
- Em chưa có căn bản nên phải chờ thời cơ .
Huyền Ðức thì nghĩ sao nói vậy, mà Lưu Biểu thì không vui.
Thấy vậy Huyền Ðức giả say rồi xin về.
Thái phu nhơn tỉ tê cùng chồng rằng :
- Lưu Bị có ý đoạt Kinh Châu chứ chẳng không. Phu quân liệu mà trừ va cho sớm .
Biểu không nói gì. Thái Phu nhơn triệu Thái Mạo vào hỏi .
Mạo nói :
- Tôi xin đến quán dịch trừ va cho rồi, sau sẽ báo chúa công rõ.
Phu nhơn gật đầu.
Canh ba đêm đó, Lưu Bị còn đọc sách thì có người xin vào xem ra Y Tịch.
Y Tịch biết ý của Thái Mạo nên báo gấp cho Huyền Ðức.
Huyền Ðức nói :
- Chưa từ biệt Kiển Thăng, sao mà đi được ?
Y Tịch nói :
- Chờ từ biệt thì ông nguy rồi !
Huyền Ðức nghe ra liền cùng tâm phúc lên ngựa chạy miết về Tân Giả.
Thái Mạo chạy tới, thấy Huyền Ðưúc đã trốn, nghĩ một lát rồi đề bài thơ lên vách :

Lúng túng nữa đời
Thẹn với đất trời
Rồng kẹt nơi vũng
Cũng chỉ chờ thời

Sau đó Thái Mạo mời Lưu Biểu đến đọc thơ, Thái Mạo nói :
- Y ý phản phúc nên lời thơ bày ra đó .
Lưu Biểu vẫn chưa tin mà nói :
- Xưa nay Huyền Ðức có thi phú gì đâu .
Thái Mạo liền chạy tót về thưa lại Thái phu nhơn, sau nghĩ ra trò phó yến để hại Huyền Ðức.
Hôm sau Thái Mạo trình Lưu Biểu :
- Năm nay được mùa, nên mời hết các quan ở Châu Quận về thết đãi, đồng thời để lưu ý họ đến nhiệm vụ mỗi người .
Lưu Biểu nói :
- Vậy cũng đặng, nhưng ta trong mình không khoẻ vậy nên mời Huyền Ðức đại diện cho ta .
Thái Mạo mừng quýnh, thưa lại Thái phu nhơn rồi mời Huyền Ðức qua Tương Dương phó yến.
Huyền Ðức từ khi lỡ lời với Lưu Biểu thì còn ân hận mãi . Nay nghe có sứ mời, thì triệu hai em vào thương nghị.
Vân Trường nói :
- Lưu Biểu chưa hẳn nghi ngờ anh, vậy anh nên đi nếu không, mối nghi kia sẽ thành sự thực.
Truơng Phi nói :
- Hội hè không tốt thì đi làm gì !
Triệu Vân thì nói :
- Tôi xin lãnh 300 quân kỵ đi theo bảo vệ Chúa Công .
Huyền Ðức nói :
- Triệu Vân đi theo thì an tâm rồi .
Kế đó cùng Triệu Vân đi phó yến.
Tới Tương Dương, đã có mặt các quan chín quận, bốn mươi mốt châu, lại có hai vị công tử Lưu Kỳ, Lưu Tông cùng tham dự với Thái Mạo.
Lưu Kỳ thưa :
- Cha tôi bị yếu nên nhờ chú thay mặt .
Huyền Ðức nói :
- Ðúng ra Chú không dám đại diện như vậy, nhưng Lưu Chúa Công đã dạy thì phải tuân lời .
Bửa sau, Thái Mạo bàn việc cùng Khoái Việt.
Thái Mạo nói :
- Lưu Bị có manh tâm nên phải trừ đi mới được .
Khoái Việt e sợ mất lòng tin cậy của dân chúng. Mạo h n đưa mật chiếu ra, Việt mới đồng ý tiến hành mưu kế.
Mạo nói :
- Phía Ðông, ta cho Thái.Hòa chặn giữ, phía Nam thì có Thái Trung, Phía Bắc có Thái Huân , duy phía Tây thì không cần cử ai vì có sông Ðàng Khê ngăn rồi, có cánh cũng không thoát .
Khoái Việt nói :
- Tôi thấy có Triệu Vân đem ba trăm quân theo hộ vệ gắt lắm .
Mạo nói :
- Ðừng lo vì ta cho phục tới năm ngàn quân ở bên trong rồi.
Ngày ấy, tiệc yến rất lớn, Huyền Ðức tới, các quan tiếp đón ngồi vào giữa, hai công tử hai bên, còn Triệu Vân thì cầm guơm đứng sau Huyền Ðức.
Lúc ấy Vương Oai và Văn Sánh vào mời Triệu Vân ra dự tiệc với các tướng bên ngoài.
Triệu Vân không đi thì Huyền Ðức lại bảo cứ đi nên Triệu Vân phải tuân lời .
Rượu vài tuần thì có Y Tịch nháy Huyền Ðức.
Huyền Ðức giả vờ xin ra thay áo thì Y Tịch bảo ngầm :
- Quân Thái Mạo mai phục tứ phía, ông đi ngay, chớ có chần chờ ; Y Tịch lại dặn chạy ra cửa Tây, nơi ấy không có quân phục.
Huyền Ðức thất kinh, ra vườn nhảy tót lên ngựa, theo cửa Tây mà chạy.
Quân báo Thái Mạo, Mạo vội đem quân đuổi gấp.
Khi tới Ðàng Khê .
Huyền Ðức than rằng :
- Con sông nầy thì hết mong qua rồi !
Ðàng sau thì binh mã Thái Mạo ầm ầm rượt tới, Huyền Ðức phen này chắc chết, bèn giục ngựa chạy thẳng xuống sông, người ngựa đều ngập nước.
Huyền Ðức bỗng nhiên giơ roi thật cao rồi hô lớn :
- Ðích Lô ! Ðích Lô ! Kim nhựt phòng ngô.
Tức thời con ngựa bỗng nhảy vọt lên cao, bay tuốt sang bờ bên kia .
Huyền Ðức nhắm mắt mà như ngồi trên mây trên gió.
Qua được bờ, áo xiêm còn ướt mà vẫn ngờ chiêm hao, tâm trí như ngây. Ngó sang bờ bên kia, thấy Thái Mạo và quân sĩ đang ngơ ngơ ngác ngác.
Huyền Ðức hỏi vói :
- Cớ gì mà ông cứ định giết tôi như vậy ?
Thái Mạo nói thác :
- Giữa tiệc, sứ quân bỏ đi nên tôi đi tìm đó chớ . Nói vậy mà tay thì giuơng cung sắp bắn .
Huyền Ðức vội chạy tuốt.
Thái Mạo không làm gì được, nói với thủ hạ :
- Hay là có thần nhân giúp va chăng ?
Nói rồi toan về thì chợt Triệu Vân dẫn quân Kỵ chạy tới hỏi lớn :
- Chúa Công tôi đâu ?
Thái Mạo nói :
- Vừa thấy ở đây, mà không biết đi đâu rồi . 

Hồi 35

Huyền Ðức vui mừng gặp ẩn sĩ
Ðơn Phước có dịp hầu anh quân
Triệu Vân liền nạt Thái Mạo :
- Ngươi mời Chúa Công ta phó yến mà sao lại ruợt theo như vậy ?
Thái Mạo nói :
- Ðông đủ văn võ chín Quận, ta là thượng tướng mà không theo bảo vệ Lưu sứ quân chăng ?
Nghe nói có lý, Triệu Vân liền bõ đi kiếm, kiếm hoài không thấy thì trở về Tân Giả.
Huyền Ðức vượt Ðàng Khê thì gặp một mục đồng liền hỏi thăm đường về Tân Giả.
Mục đồng hỏi :
- Ông có phải là Huyền Ðức không ?
Huyền Ðức lạ lắm, hỏi làm sao mà biết.
Ðứa trẻ nói :
- Thầy tôi có khách là cứ bàn đến tên ông và tả hình dạng mặt mày .Tôi thấy giống nên hỏi vậy thôi .
Huyền Ðức hỏi thầy là ai, mục đồng nói :
- Tư Mã Huy, tự Ðức Thái, hịệu là Thủy Kính tiên sanh.
Huyền Ðức lại hỏi , thầy chơi với ai.
Mục đồng nói :
- Chơi với Ðức Công và Bàng Thống đều ở Tương Dương.
Huyền Ðức hỏi thăm nhà, mục đồng chỉ bụi cây um tùm xa xa mà nói : ở đấy .
Huyền Ðức nói :
- Ta chính là Huyền Ðức , vậy đưa ta ra mắt thầy ngươi .
Mục đồng đưa về nhà thì ở trong tiếng đàn văn vẳng khoan thai.
Bỗng tiếng đàn im , có người bước ra nói :
- Tiếng đàn nổi âm thanh khác, chắc có anh hùng lén nghe .
Mục đồng chỉ nói :
- Thủy Kính tiên sanh đó .
Huyền Ðức vội thưa :
- Tôi là Huyền Ðức xin bái yết tiên sanh .
Kính hỏi luôn :
- Nghe ông bấy lâu ôm chí cả, chẳng hay nghiệp lớn nên chưa ?
Huyền Ðức thưa rằng vận hạn đang gặp gian nguy.
Thủy Kính nói :
- Ðó là vì tả hữu thiếu người giúp đỡ .
Huyền Ðức kễ tên Tôn Hoàng, Mê Trước, Giảng Ung, Quan Công, Trương Phi, Triệu Vân.
Thủy Kính đáp :
- Quan, Trương. Triệu sức đánh muôn người nhưng thiếu người điều khiển. Tôn Càng , Mê Truớc v. v . . . đều là bạch diện thơ ainh, chưa phải là kinh luân tế thế .
Huyền Ðức hỏi phải làm sao.
Thủy Kính nói :
- Ở đây nhiều người tài, ông nên tìm cho ra .
Huyền Ðức hỏi là ai và xin được chỉ bảo.
Thủy Kính nói :
- Phục Long, Phụng Sồ, được một trong hai vị ấy thì an thiên hạ .
Huyền Ðức lại hỏi :
- Phục Long, Phụng Sồ là ai ? Thì Thủy Kính cười, vỗ tay mà khen : Tốt ! Tốt !
Rồi Thủy Kính bảo mai sẽ chỉ dẫn cho. Nói rồi giữ Huyền Ðức ngủ lại.
Huyền Ðức tới canh ba cũng chưa ngủ được, lắng nghe có người nói chuyện với Thủy Kính :
- Nghe Lưu Kiển Thăng chiêu hiền, tôi toan đến tìm nhưng lại e va là người nhu nhược nên lại đang tìm nơi khác .
Thủy Kính đáp :
- Tài như ông thì sao lại tìm hạng người như Kiển Thăng . Có hào kiệt ở đây sao ông không rõ ?
Người ấy đáp :
- Phải .
Huyền Ðức nghe vậy thì mừng lắm.
Sáng ra Huyền Ðức buột miệng hỏi :
- Ðêm qua, tiên sinh nói chuyện với ai thế ?
Thủy Kính đáp :
- Ðó là bạn tôi, hiện đã đi tìm minh chúa rồi .
Huyền Ðức hỏi là ai, thì Thủy Kính lại reo lên : Tốt ! tốt ! .
Huyền Ðức lại năn nỉ Thủy Kính ra giúp mình.
Thủy Kính nói :
- Tôi là kẻ thích ở ẩn, sẽ có người tài hơn ra giúp.
Ðang đàm đạo thì tiểu đồng vào thưa có một đạo binh mã ~ór.
Huyền Ðức ra xem thì là Triệu Vân.
Triệu-Vân mừng rỡ thưa :
- Tôi họi thăm mãi mới biết Chúa Công ở đây .
Huyền Ðức liền từ giã Thủy Kính, cùng Triệu Vân về Tân Giã.
Nữa đường lại gặp Vân Trường và Trương Phi kéo đến.
Huyền Ðức kễ chuyện bay ngựa qua sông Ðàng Khê, mọi người đều lấy làm lạ.
Tôn Càng nói :
- Phải viết thư về vụ này cho Kiển Thăng biết.
Huyền Ðức liền viết thư và cho Tôn Càng mang sang Kinh Châu.
Lưu Biểu đọc rồi gọi Thái Mạo vào mà nặng lời khiển trách.
Trong khi tức giận, Luu Biểu rút gươm toan chém, may có Thái phu nhơn chạy ra xin, Thái Mạo mới thoát.
Lưu Biểu liền sai Lưu Kỳ sang tạ lỗi với Huyền Ðức.
Hai chú cháu tâm sự cùng nhau.
Lưu Kỳ kễ là Thái Phu nhơn tức mẹ ghẻ cũng có ý hại mình nữa. Nói rồi oà khóc.
Huyền Ðức khuyên cứ giữ trọn đạo làm con thì nạn nào cũng qua.
Sau đó Lưu Kỳ tạ từ chú mà về.
Huyền Ðức tiễn cháu đi xong thì gặp một người bịt khăn đen, mình mặc áo vải, vừa đi vừa hát :

Sơn hà ngửa nghiêng
Ðền đài muốn đổ
Trên núi người hiền
Ai là minh chúa ?

Huyền Ðức nghĩ đây hẳn Phục Long hay Phụng Sồ. Nghĩ rồi mời luôn về huyện, hỏi thăm danh t